Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

gió có vô tình...!

Nói sao nhỉ...
Có những yêu thương mong  manh như thủy tinh, nhẹ nhàng lướt qua như là gió... nhưng lại để lại vết sẹo trong trái tim một người...
Người ta trách: "gió vô tình quá, gió đến rồi lại đi "... ừ thì gió vô tình, gió là vậy... gió chấp nhận những gì được gọi là buồn, nỗi buồn ập đến trong sự sợ hãi của ai đó...
Gió đến và rồi gió đi...yêu thương nào níu chân gió ở lại...??? hay tại vì sự cô đơn giữa cuộc đời này khiến gió phải như vậy, nơi nào được gọi là bến đỗ, bến dừng chân của gió---có lẽ không là nơi nào.....
thôi thì gió cứ vô tình... cứ vô tư... bay và bay đi thật xa...thật xa.....